MỜi các bạn nghe Audio tại đây.
Được cho đón như vậy, hôn sự với nhà họ thẩm cuối cùng vẫn rơi vào tay tôi. Về lý do ư, có lẽ là vì bà cụ thẩm coi trọng quy tắc, không chấp nhận thân phận của Mục Nam Đình. Mặc cho tưởng lan, Mục Nam Đình có tìm mọi cách lấy lòng.

Cuối cùng, bà cụ thẩm vẫn quyết định chọn tên tôi. Đàm cưới hôm nay rất long trọng, long trọng đến mức ngay cả tôi cũng có chút bất ngờ. Tôi ngồi trong xe hoa, nhìn đoàn xe chậm chậm tiến vào trang viên nhà họ thẩm.
Đập vào mắt là cả một biển hoa, ngọt chàn hoa tử đăng. Tôi như đang sở hữu một thế giới hoa, như lạc vào khu vườn bí mật của Monette. Đẹp đến kinh ngạc.
Đến nỗi, sau đó thẩm rụt đã cõng tôi vào phòng tân hôn như thế nào, tôi cũng không rõ. Lễ cưới kết thúc, người trang điểm không ngừng nói với giọng điệu phấn khích bên tay tôi. Nghe nói đám cưới này đã vận chuyển hết số hoa hồng tươi và tử đăng trong một tuần của cả thành phố Giang đến đây.
Hạ trí, cô bạn phù dâu, vẻ mặt bình thản, như khóe miệng nhất lên cho thấy cô ấy cũng rất hài lòng. Nói rồi, cô ấy cẩn thận tháo chiếc vương miệng trên đầu tôi xuống. Chiếc vương miệng này cũng không tầm thường, nghe nói là vật gia truyền của nhà họ thẩm.
Nghe lời người trang điểm, tôi và Hạ trí nhìn nhau cười. Được coi trọng bao giờ cũng là điều đáng mừng. Họ cứ bàn tán về đám cưới hôm nay lãng mạn, mơ mộng thế nào.
Đám cưới rất hoành tráng, tôi cúi đầu nhìn viên kim cương lớn trên tay. Ừm, cũng rất nổi bật. Không ngờ thẩm rụt, người lạnh lùng và kêu ngạo từ nhỏ, lại có một đám cưới mơ mộng và lãng mạn đến thế.
Sao anh ấy lại đồng ý chứ? Buổi tối, tôi ngồi trên giường tân hôn, hồi tưởng lại từng cảnh tượng trong ngày. Cha tôi mặt đanh lại, vô cùng nghiêm khắc, nhìn thế nào cũng không giống một người cha đang gả con gái. Tôi thực sự không thể hiểu nổi, người cha từng yêu thương và bảo vệ tôi.
Sao có thể đột nhiên không yêu tôi nữa? Tôi chuyển ánh mắt sang tưởng lan, sự thức giận trên mặt bà ta, sự không cam lòng và ghen tị của Mục Nam Đình. Tôi đều thấy rõ, nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Mục Nam Đình, chậc chậc, thật đáng thương. Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, thẩm rụt nửa thân trên chân, chỉ quấn một chiếc áo tròng tắm ngang eo, mang theo hơi nước lượt lời trong phòng tắm.
Anh chậm chậm bước ra, cơ thể săn chắc, cơ bắp rõ ràng, tóc còn ẩm, thậm chí có vài giọt nước trượt dọc theo cổ từ từ lăn xuống. Đôi mắt đen như mực không rời khỏi tôi. Anh từ từ tiến lại gần, tôi khó khăn nuốt nước bọt.
Từ ba ngày tôi đã cảm thán về vẻ ngoài của thẩm rụt, rõ ràng mang một đôi mắt đào hoa đa tình, nhưng khuôn mặt lại luôn lạnh lùng, sự xa cách sẽ lẫn chút chiếm hữu, cùng với sự cám dỗ trước mắt. Anh ấy thực sự càng ngày càng đẹp trai, thảo nào Mục Nam Đình khóc lóc đòi cưới anh ấy cho bằng được. Quả là một vẻ đẹp yêu nghiệt, thẩm rụt vừa lau tóc, tôi và anh đối mặt nhau hồi lâu, không ai nói lời nào.
Cuối cùng tôi đành chịu thua, và nói với anh câu nói thứ hai trong suốt 5 năm qua. Anh ngủ bên nào? Tay thẩm rụt đang lau tóc khựng lại. Anh hơi nhớ mày.
Tôi nhanh chóng nhận ra điều đó. Vội vàng mở lời, nếu anh không quen, muốn ngủ ở thư phòng hay tôi sang thư phòng ngủ cũng được. Tôi và thẩm rụt quen nhau từ nhỏ.
Hồi bé mỗi lần tôi đến gần anh, tỏ ý thân thiện, anh luôn lạnh lùng không thèm để ý, kêu ngạo lắm. Anh ấy chắc là không thích tôi, nhưng hồi đó tôi là nàng công chúa được mọi người tung hô. Còn bây giờ, tôi vội vàng đứng dậy, ý tư ôm lấy gối của mình định bước đi.
Cánh tay tôi bị thẩm rụt kéo mạnh về phía anh. Tôi ngừng đầu lên, thấy khóe môi anh nở một nụ cười như có như không. Mục nam khê.
Em quên rồi sao? Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Tôi lùi lại một bước, không dám tin nhìn thẩm rụt. Anh ấy, chỉ thấy anh ấy cười như không cười nhìn tôi.
Đôi mắt đen lái sâu không thấy đáy. Trái tim tôi không ngừng đập thình thịt. Hơi thở sạch sẽ, thanh thoát của anh phả vào mũi tôi.
Tôi sững sờ, gò má nhanh chóng nóng bừng. Nghe thấy anh khẽ cười một tiếng. Anh từ từ ghé sát tay tôi thỉ thầm.
Hơi nhột, tôi rụt cổ lại. Bên tay lại vang lên giọng nói trầm ấm, đầy quyến rũ, như cười như rỗ rành. Vợ ơi, đến lúc đi ngủ rồi.
Ngày hôm sau, lẽ ra chúng tôi phải dậy sớm để gặp mặt trưởng bối nhà họ thẩm. Thế nhưng, tôi và thẩm rụt đều ngủ dậy muộn. Khi hai chúng tôi đến nơi, bà cụ thẩm cười tuét tuét đến mang tay.
Thẩm rụt mặt mày đen sầm, ngồi phịch xuống ghế. Anh dám như vậy, chứ tôi thì không. Xin lỗi ạ, chúng con đến muộn.
Thẩm rụt kéo tôi ngồi xuống. Ngốc ạ, có gì mà xin lỗi. Không phải tại họ thì chúng ta đã được ngủ thêm chút nữa rồi.
Mặt tôi đỏ bừng ngay lập tức. Cái này, cái này, anh ấy đang nói cái gì vậy? Cha của thẩm rụt. Thẩm tung sơn.
Nhớ mày. Con mẹ của thẩm rụt thì mỉm cười. Bà cụ thẩm càng vui vẻ hơn.
Ta đã bảo không cần đến sớm. Nhưng cha con nói Nam Khê từ hôm qua đến giờ chưa ăn gì. Nên mới gọi các con dậy.
Cha thẩm khẽ hừ một tiếng. Vợ mình đói cũng không biết. Thân phận làm chồng không dễ dàng như con nghĩ đâu.
Nói rồi. Ông nhìn tôi với vẻ ôn hòa. Nam Khê, con xem con muốn ăn gì? Tôi thấy sắc mặt thẩm rụt càng khó coi hơn.
Vội vàng chữ lời. Cảm ơn. Cha, thực ra tối qua con đã ăn rồi ạ. Lúc nào, ba người đối diện đồng loạt nhìn tôi.
Họ rõ ràng đang gài lời tôi. Tôi nghĩ đến tối qua. Mặt lại đỏ lên.
Cúi đầu lắp bắp mãi. Chỉ là, nửa đêm, thẩm rụt bên cạnh búc một bát cháo đặt trước mặt tôi. Rồi gắp thức ăn cho tôi.
Sau đó, anh cầm khăn ăn lao tay một cách tùy tiện. Rồi anh quay sang nhìn ba người đối diện. Giọng điệu tỏ vẻ vô cùng khó chịu.
Mấy người hỏi nhiều làm gì. Bảo là đã ăn rồi thì là đã ăn rồi. Cũng may, ba người đối diện có lẽ đã nhận thấy sự khó chịu của thẩm rụt.
Nên không hỏi thêm nữa. Sau bữa ăn, mẹ thẩm và bà cụ thẩm kéo tôi sang một bên. Nam khê à. Ta thấy con và tiểu rụt ăn được có mấy miếng.
Tối qua có phải mệt lắm không? Tôi biết phải trả lời thế nào đây. Chẳng lẽ tôi lại nói với họ là tối qua tôi không mệt chút nào sao? Tiểu rụt cũng thật là. Không biết nhẹ nhàng gì cả.
Ta sẽ nói chuyện với nó sau. Cái gì? Lại còn định nói với thẩm rụt nữa? Chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao? Tôi vội vàng mở lời. Không cần đâu ạ. Mẹ, con không mệt đâu.
Đối diện với ánh mắt rõ rét của hai người. Tôi nghiêm túc gợt đầu. Tôi không nói dối.
Đau thì khá đau. Nhưng thực sự không mệt. Thực ra lúc đầu, tôi cũng nghĩ sẽ rất mệt.
Vì nhìn thẩm rụt rất có kinh nghiệm. Nhưng sự đời khó lường quá. Thẩm rụt, anh ấy, đột nhiên kết thúc.
Cả hai chúng tôi đều hơi ngơ ngác. Tôi nghĩ có nên ăn ủi anh ấy không? Anh ấy kéo tôi đòi làm thêm lần nữa. Nhưng lúc này, bụng tôi kêu lên.
Tôi xấu hổ vô cùng. Thẩm rụt liền xâm mặt đi ra ngoài. Lúc quay lại, anh bưng theo một bát nỉ.
Ăn xong tôi buồn ngủ quá. Thẩm rụt lập tức lại ôm lấy tôi. Nhưng tôi thực sự quá buồn ngủ.
Tôi chở mình vào ngủ tiếp đi ngay. Tôi đang nghĩ sáng nay thẩm rụt không vui. Có phải là vì tối qua? Nhưng chuyện này thì tôi làm sao ăn ủi anh ấy được? Tôi thở dài một hơi.
Nhưng tiếng thở dài này, trong mắt hai người đối diện, lại có nghĩa là thẩm rụt không được. Tôi không được. Thẩm rụt chân chuồng.
Cơ thể cường tráng rắn chắc. Bàn tay to lớn xích chặt cằm tôi. Ánh mắt thâm trầm.
Giọng điệu lại đầy vẻ hung hăng. Không biết mẹ chồng đã nói gì với anh ấy. Từ bữa tối, vẻ mặt thẩm rụt đã không tốt rồi.
Đến khi bát canh bồi bổ cuối cùng được mang lên. Vẻ mặt thẩm rụt u ám đến mức gần như đáng sợ. Lông bày cao lại.
Nhìn thật dọa người. Tôi thu hồi tâm trí. Cảm thấy vô cớ trột dạ.
Đối diện với người đàn ông đang nổi giận. Tim tôi thịt một tiếng. Vội vàng lắc đầu.
Hôm qua là ngoài ý muốn. Vẻ mặt thẩm rụt có chút không tự nhiên. Ồ, tôi mới không tin.
Mục nam khê. Em có cái biểu cảm gì vậy? Em có phải đang thẩm mắng tôi không? Tôi không có. Nói xong tôi mím môi.
Mời các bạn xem full Online tại đây
CA-NHA-HON-PHU-CUNG-CHIEU-TOI-NHU-BAO-BOICác bạn có thể download về đọc offline tại đây.
Chúc các bạn có những phút giây vui vẻ.